chiều xô dạt thác ghềnh
lung lay tâm thức
lá phong rã mục đầy lối nhỏ
nhìn lại tóc người thêm bạc
hồ nước trong hiện bóng mây trời
kể lể phân vân
ngoảnh mặt đi phố đã lên đèn
đóm lửa bên đường heo hắt
bình yên qua con hẻm
niềm hư ảo tàn năm
bầu trời chở nỗi buồn theo gió
rơi trên áo vu vơ
cuộc đời ngắn chúng ta
mấy tấm lòng thiết tha muộn tiếng
lời nói buông ra trong phiêu lãng
phút tương phùng mây gió
tàn năm trong nay mai
vẫy tay chào tro bụi run tay
con mèo vàng co ro nhìn trăng
đôi mắt đen mỏi mệt
vỡ những bình yên nóc nhà mái đỏ
chúng ta thở cùng nhau qua đêm
hương tình yêu của những người ham sống
tìm mãi chính mình trên độc đạo không lùi
vách đá treo bài thơ ngộ nghĩnh
ngã lòng khe núi
gió mãi tiếng ru êm…
thy an
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)

Post a Comment