Header Ads

Vượt Biên 2.0



Nguồn: https://www.straitstimes.com/world/americas/caravan-migrants-at-crossroads-as-they-reach-mexico
3T

Trong tháng 10 năm 2018, nước Mỹ chấn động vì vụ "Vượt Biên 2.0" động trời. Theo một phát ngôn viên của Liên Hợp Quốc, tính tới ngày 22 tháng 10 có chừng 7,000 dân của ba nước Guatemala, Honduras và El Salvador tham gia "chiến dịch" trên. Theo UNICEF, có chừng 2,300 trẻ nít trong đó.

Tới ngày 29 tháng 10, AP News loan tin là nhóm thứ hai đã bước vô Mễ, với tựa đề: 2nd group of migrants enters Mexico as main caravan resumes.

Bắt nguồn từ Guatemala, Honduras và El Salvador, đoàn Vượt Biên 2.0 băng qua biên giới Nam Mễ, tiếp tục di chuyển lên phía bắc hướng nước Mễ, và sau cùng là vượt biên giới qua Mỹ.

Được giới truyền thông kêu là “Migrant Caravan,” đoàn lữ hành di dân này đã làm chiến dịch "Vượt Biên 2.0" bốc lửa phừng phừng muốn đốt cháy gục luôn mấy cái TV bên Mỹ!

Cũng như ngày 6 tháng 11 sắp tới, Hoa Kỳ có cuộc bầu cử vào giữa nhiệm kỳ tổng thống để chọn các Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ của 1/3 Thượng Viện.

Khỏi nói cũng biết "trái banh" migrant caravan bị vờn qua, vờn lại và đá tới, đá lui bởi cả chục đội... "bóng nói" trên TV.  Có thày bàn... Có cô luận... Ui cha, thấy xếp lớp trên mấy cái ghế bình luận gia. 

Mấy danh tài "bóng nói" này, ông bà nào cũng ưa kiếm cái mặt nạ "nghiêm và buồn" để đeo lên. Cho coi giống học giả, giống pundit! Mà nè, đừng có đọc 'pun-dit' theo kiểu của mấy dân "giết dzăng," làm thông tin theo lịnh của Bắc Bộ Phủ à nghen. Đọc kiểu đó là dễ xa nhau lắm đa.

Mang mặt nghiêm và buồn, nhưng cái miệng của mấy người đó thì hết biết, hổng có hồi nào kéo da non lên cho nổi. Muốn khen cỡ nào, muốn chê kiểu nào mấy người này làm được tuốt luốt hết. Nói nghe giống như dân chuyên nghiệp cũng có, mà nói theo kiểu rờ mu rùa cũng có luôn!

Mở TV qua trái, nghe nói migrant caravan có quyền vượt biên giới vô bên trong nước Mỹ xin tị nạn. Mở TV qua phải, nghe là phải chấm dứt mấy vụ nhập cảnh bất hợp pháp...

Bởi có thời là dân boat people leo lên ghe đi vượt biên tị nạn, nên 3T tui cũng bị bứt rứt khi coi TV thấy chiếu tới mấy phần tin này.

Hình ảnh vượt biển của thuyền nhân  Việt Nam - Nguồn: http://gqtrippin.com/asia/vietnam/parents-immigrant-story/

Hồi vượt biên trốn khỏi Việt Nam, tụi tui được tàu vớt rồi đưa qua mấy trại tị nạn trên đảo, dưới sự bảo trợ của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hợp Quốc - UNHCR (United Nations High Commissioner for Refugees).

Lên đảo rồi, hồi làm giấy tờ, thấy nhân viên Cao Ủy ghi vô phần quốc tịch (nationality) của tui là Statelessness - Không Quốc Gia, theo đúng luật quốc tế áp dụng cho dân tị nạn.

Nhưng mà tính theo tiêu chuẩn nào mới được coi là người tị nạn tại Mỹ chớ? Hồi đó thì ngơ ngơ ngáo ngáo, đâu biết mốc xì gì. Bây giờ kiếm sơ sơ trên Internet, thấy có chỗ ghi như sau:

Ai là người tị nạn? Là một người ở ngoài Hoa Kỳ đang tìm kiếm nơi ẩn trú an toàn. Hoa Kỳ, trên căn bản của luật quốc tế, định nghĩa "người tị nạn" là một người ở bên ngoài quốc gia mà họ có quốc tịch, mà người đó không thể hoặc không có ý muốn quay trở lại quốc gia đó vì sự hành hạ hoặc vì sự sợ hãi có căn cứ là họ bị hành hạ vì chủng tộc, tôn giáo, quốc tịch, thành viên trong một nhóm xã hội riêng biệt hoặc ý kiến chính trị.  

Who is a refugee? A person outside the U.S. seeking refuge. The U.S., based on international law, defines “refugee” as a person outside the country of his or her nationality, who is unable or unwilling to return to that country because of persecution or a well-founded fear of persecution based on his or her race, religion, nationality, membership in a particular social group, or political opinion. (Source: immigrationforum.org/article/fact-sheet-u-s-refugee-resettlement/)


Nhớ lại hồi sau 1979, để người Việt trong nước có thể đoàn tụ với gia đình tại các quốc gia Tây Phương, thế giới và chánh quyền cộng sản Việt Nam đồng ý lập ra chương trình ra đi có trật tự ODP, đọc là Ô-đi-pi (Orderly Departure Program).

Nhưng ngay như tới hồi sắp đi định cư tại nước ngoài, và trong tay đã có vé máy bay, giấy xuất cảnh, nhưng tui dám cá 100 ăn 1 là hổng có ông bà Ô-đi-pi nào dám làm điều động trời như chuyện Vượt Biên 2.0 của mấy người migrant caravan bên Central America.

Hồi mấy năm 1977-78 là thời thảm nạn vượt biên bắt đầu. Thuở đó dân vượt biển bằng ghe (Ô đi ghe), thế giới kêu là boat people, và dân vượt biên bằng đường bộ (Ô đi bộ) đều trốn chui trốn lủi chết bà tổ. Sức mấy mà dám làm nổi đình, nổi đám mấy chuyện vượt biên.

Nói tới táo bạo là có dân vượt biên tị nạn: Ô đi ghe và Ô đi bộ. Nhưng còn khuya mới dám chơi ngon như dân migrant caravan: Mở màn chiến dịch Vượt Biên 2.0 bằng mấy chuyến... "Ô đi Van" công khai và rầm rộ làm thế giới xanh mặt hết!

Bị như vậy là bởi dân Việt tị nạn bị cộng sản áp bức và hành hạ tối trời ngay trên quê hưong của họ!

Còn dân migrant caravan lên "Ô đi Van" mở máy chạy rầm rầm, có sợ thằng tây con đầm nào đâu?

Tính trốn qua nước khác xin "tị nạn," mà còn có màn hùng dũng đưa cao lá cờ của nước họ ra để thiên hạ lé con mắt khi nhìn thấy "chánh nghĩa" chói lọi của dân xứ họ! Như dzậy mới thiệt là tài!

Đi đầu đoàn người là cờ của El Salvador - Nguồn: https://www.bbc.com/news/world-latin-america-45910779

Ngó mấy cây cờ giương cao, khi không tuì nhớ tới bài Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu hồi xưa:

Cờ bay, cờ bay, trên thành phố thân yêu... Vừa chiếm lại đêm qua bằng máu! Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào...

... Oops! ... Trật đường rầy rồi, cha nội!  ... Ngó dzậy mà hổng phải dzậy!

Mấy người migrant caravan đó có mang cờ theo thiệt. Nhưng mà cờ đó hổng có bay trên thành phố thân yêu của họ mà là đi nghinh ngang trên đường vượt biên 2.0 xâm nhập vô đất nước người khác!

Là dân "tị nạn" mà đi thành đoàn dài trên nước khác và cầm cờ của nước mình đưa lên ngon lành giống như là diễn hành mừng quốc khánh của nước mình. Vậy mới là chuyện ngộ thiệt là ngộ!

Rầm rộ tính xâm nhập vô nước người khác, với lá cờ của nước mình đi đầu, bộ tính làm chuyện cắm cờ, chiếm đất, giành dân tại nước của người ta hay sao đây chớ? Mấy thứ đó là chuyện coi hổng lọt con mắt người phàm chút xíu nào hết.

Trong đoàn migrant caravan này lẽ tất nhiên có người đúng là dân tị nạn. Những người đó sẽ được Mỹ nhận, cũng như nước Mỹ đã làm đối với nhiều dân xứ khác, như thuyền nhân Việt Nam hồi 1970s và 1980s. Cũng hồi thập niên 1980s, có hàng trăm ngàn người El Salvador rời bỏ đất nước họ vì chiến tranh và nước Mỹ đã mở rộng vòng tay đón nhận họ như những người tị nạn.

Nhưng không phải ở bất cứ thời nào, bất cứ ai cũng có thể bước đại qua biên giới Mỹ và khơi khơi đòi hỏi người Mỹ phải đón nhận mấy người đó như là những người tị nạn chánh trị (asylum seekers).

Chưa tính tới mấy đoàn migrant caravan, thì theo website: https://www.migrationpolicy.org/article/salvadoran-immigrants-united-states, cho tới nay dân El Salvador sống tại Mỹ đã có con số lên tới gần bằng 1/5 tổng số của toàn thể dân El Salvador.

Ai mà biết được... Theo đà này không chừng mai mốt đây dân El Salvador sẽ khăn gói, xách cờ ùn ùn kéo qua Washington DC bắt Quốc Hội Mỹ phải nhận cho El Salvador làm tiểu bang 51 của Mỹ!

Mà nói cho ngay, tới hồi có muốn xin làm tiểu bang 51, thì El Salvador cũng phải 'get in line' - ra xếp hàng sau lưng Puerto Rico để chờ tới phiên. Chớ đâu phải rần rần kéo qua Mỹ và muốn cái gì là phải được cái đó đâu.

Còn tính qua Mỹ để kiếm công ăn chuyện làm, đoàn tụ gia đình, hoặc di dân thì phải nộp đơn xin và đợi cứu xét như thiên hạ mấy xứ khác. Từ hồi nào tới giờ, ai nộp đơn xin qua Mỹ đều phải xếp hàng chờ đợi. Đàng hoàng như vậy mới được chớ. Đâu có chuyện rầm rầm đạp cửa nhà người ta tỉnh bơ tiến vô xâm nhập gia cư bất hợp pháp rồi còn la làng đòi vô làm cha nhà thờ nữa đây.

Migrant Caravan - Đi đầu có cờ của Guatemala - Tháng 10, 2018

Nói gì thì nói, thiệt tình thì cũng mừng cho đoàn migrant caravan là kéo đi ban ngày ban mặt hết bữa này qua bữa nọ giống như biểu tình "đồng khởi," mà hổng bị tụi công an nó rượt chạy có cờ hay bị bọn biên phòng nó xả súng bắn theo xối xả cho chết luôn, như hồi dân Việt tị nạn trốn chạy cộng sản.

Mấy chục năm trước, dân tị nạn Việt Nam cũng đông lắm. Nhưng còn lâu mới có chuyện dân "Ô đi ghe," hoặc "Ô đi bộ" la làng đòi chính quyền Mỹ phải cho vô nước Mỹ mới chịu định cư, như mấy ông mấy bà "Ô đi Van" đang làm cú Vượt Biên 2.0 bây giờ. Chơi theo kiểu đó kêu là chơi cha còn chưa chịu, mà còn đòi làm ông cố nội thiên hạ.

Vượt biên được tới bến bờ tự do là mừng chết bà tổ. Tới trại tị nạn, mà có quốc gia thứ ba nào mở lòng nhơn đạo chịu làm "the first country of asylum" nhận cho mình định cư tại xứ họ là phải nhận.

Dù có muốn đi Mỹ, nhưng khi phái đoàn đại diện các quốc gia loại "the first country of asylum" như Anh, Pháp, Đức, Úc, Canada, Na Uy... rộng mở vòng tay để nhận, thì dân tị nạn phải chấp nhận.

Còn mà muốn chơi bảnh, chê không thèm đi định cư tại quốc gia đầu tiên chịu nhận mình làm người tị nạn, thì ráng mà nằm ở đảo "tử thủ" vì sẽ không có phái đoàn của nước nào khác rớ tới nữa.

Tử thủ ở đảo chừng 5, 10 năm gì đó, thì lên chức “chúa đảo.” Tới hồi mấy kho gạo sấy và đồ hộp móng heo (hổng phải giò heo đâu à nha) của Cao Ủy Tị Nạn bị cạn sạch, thì thế giới lo giải tán trại tị nạn. Mạng nào còn kẹt bên đảo mà không có nước nào nhận đều bị trả về Việt Nam.

Còn như dân "Ô đi Van," mới rồi coi TV thấy Đại Sứ của Mễ tại Mỹ là ông Gerónimo Gutiérrez cho biết Mễ đã nhận cho người migrant caravan ở lại Mễ theo diện tị nạn (refugee status), nhưng chỉ có cỡ hơn 2,000 người nộp đơn. Còn lại thì nhứt quyết phải thẳng tiến vượt qua biên giới để vô Mỹ. 

Quyết định hổng chịu ở lại định cư tại Mễ và tiếp tục tiến qua Mỹ là vì mấy người "Ô đi Van" này tính chuyện ăn thua đủ. Vì luật di trú của Mỹ có mấy lỗ hổng bự tổ chảng, cho nên mấy người đó muốn khai thác tối đa để lọt vô bên trong đất Mỹ bằng mọi giá.
 
Vượt qua tới đất Mỹ rồi, nếu được nhận làm dân tị nạn (hợp pháp), thì tốt. Còn không, cũng tốt luôn vì mấy người đó sẽ có cơ hội trốn để ở lại Mỹ và trở thành di dân bất hợp pháp tại Mỹ.

Nhớ thời cuối năm 2017, tại Hội nghị thượng đỉnh CEO APEC bên Đà Nẵng, Mít tờ Trump có nói:

"Tôi không đổ lỗi cho Trung Hoa hay bất kỳ quốc gia nào khác, trong đó có nhiều, về chuyện lợi dụng Hoa Kỳ trong lãnh vực mậu dịch. Nếu các đại diện của họ có thể tránh né để làm được mấy chuyện đó, thì đó là họ chỉ làm đúng công chuyện của họ mà thôi. Tôi ước mong là các chánh quyền trước đây của nước tôi đã nhìn thấy những gì đã đang xảy ra và làm một cái gì đó để giải quyết. Họ không làm, nhưng tôi sẽ làm."

"I do not blame China or any other country, of which there are many, for taking advantage of the United States on trade. If their representatives are able to get away with it, they are just doing their jobs. I wish previous administrations in my country saw what was happening and did something about it. They did not, but I will." 

Theo như suy nghĩ như dzậy của Mít tờ Trump, thì không thể hoàn toàn đổ lỗi cho mấy người di dân nhập cảnh trái phép vô Mỹ. Mà chuyện này xảy ra cũng tại vì luật pháp của Mỹ còn ầu ơ ví dầu quá.

Cũng giống như có căn nhà ngon lành để ở mà hổng chịu xây hàng rào cho chắc, hổng chịu gài cửa cho kỹ, thì trách sao được chuyện thiên hạ bên ngoài nó ào vô ở... chùa! Chuyện đó dễ hiểu quá mà.

Ở Mỹ này riết hồi thấy nhiều chuyện loạn. Có thiếu giống gì mấy đám dân biểu, nghị sĩ đâu có muốn sửa đổi luật di trú để chấm dứt tình trạng di dân bất hợp pháp, xâm nhập vô bên trong đất Mỹ.

Mà cũng hổng chừng là sắp tới đây ông Trump tóc dựng này sẽ làm giống như lời ổng nói hồi ở bên Đà Nẵng: Họ (Quốc Hội) đã không làm, nhưng tôi sẽ làm. (They did not, but I will.)

Chờ cho tới hồi dân Mỹ than trời vì luật pháp về di trú lỏng lẻo, cũng như quá chán nản và mệt mỏi với mấy màn di dân lậu làm trời quá đáng, thì Mit tờ Trump này hồi đó mới nhẩy ra ban hành mấy sắc luật của hành pháp (executive order) để chấm dứt mấy vụ lộng hành này.

Dĩ nhiên là mấy ông nội luật sư phe tả, ưa có máu khoái xã hội chủ nghĩa, muốn "relax" biên giới, thế nào cũng la làng là mấy cái Executive Order kiểu đó là vi phạm hiến pháp. Rồi đem ra tòa kiện. Kiện tới, kiện lui, cãi qua, cãi lại, thế nào rồi cũng kéo nhau lên Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ.

Tới hồi đó, nhứt định tui phải lên Youtube kiếm bản Căn Nhà Ngoại Ô, cắt một clip đưa cho Chánh Luật sư Đại diện bộ Tư pháp (Solicitor General) để đem ra Tối Cao Pháp Viện phát cho mấy cha nội luật sư bên tả để nghe: Em ơi trái đất vẫn tròn. Chúng mình hai đứa sẽ còn gặp... Brett Kavanaugh!

Mà nè, Brett Kavanaugh là ai dzậy?  Là ông thần mới vô Tối Cao Pháp Viện hồi đầu tháng 10 đó.  Chút xíu nữa là Kavanaugh "đi" luôn vì bị "tiếu lý tàng đao" Dianne Feinstein phóng một dao xém trúng ngay tim. Bị "hội đồng" tới tấp, nếu hổng có học gồng thời Brett Kavanaugh đã mềm xương.

Có ai biết địa chỉ nhà riêng của Brett Kavanaugh không ta? Làm ơn cho biết gấp gấp để tui gởi cái clip nhạc đó với bình gallon bốn lít "nước mắt quê hương" tới tặng Mít tờ Kavanaugh. Để lúc rảnh ảnh mở clip ra nghe nhạc, vừa nhịp giò, vừa nhâm nhi chút chút cho đỡ... khát nước!

Thiệt tình mà nói, mấy chuyện di dân của Mỹ này là chuyện dài mệt thở của xứ hợp chủng quốc và rất phức tạp. Tính toán hay ho cỡ nào cũng hổng giải quyết 100% cho ngon lành được.

Mà lạng quạng bàn tới bàn lui một hồi, hổng chừng 3T tui dám sẽ bị chửi rủa thê thảm là cái thằng SOB hổng có trái tim... màu xanh!

Hoặc là mấy thằng như 3T là thứ ích kỷ tổ cha. Sống ở Mỹ cũng hổng được bao lăm mà bày đặt ôm hun cái bàn ngồi của mấy thằng redneck Mỹ trắng, và học đòi màn kỳ thị dân xứ Châu Mỹ Latin!

Hmmm, bên Mỹ này cái gì cũng bị đóng thuế, ngoại trừ cái chuyện... NÓI. Thành ra, thôi kệ thiên hạ ai muốn càm ràm gì, thì để cho người ta càm ràm thoải mái. Chớ biết sao bây giờ? Cấm cản gì nổi.

Nhưng bởi là đứa khoái phong thái của người dân quê miệt vườn của miền Nam, cho nên 3T tui rất chuộng cái màn cám cảnh sanh tình: Thấy sao nói dzậy, người ơi!

3T
Powered by Blogger.