Header Ads

Khúc Đường Thi Cuối Năm


Bàn chuyện buồn vui buổi vãn thời,
Người như pháo Tết, kẻ chơi vơi
Ván cờ lịch sử chưa tàn cuộc,
Dâu bể xưa nay vẫn đổi dời.
Ngẫm chuyện nhân sinh, buồn quá nhỉ
Nghĩ câu thế thái, đớn đau thôi !
Nhắn người ở mãi phương xa đó
Uống rượu tiêu sầu có nhớ tôi.

Uống rượu tiêu sầu có nhớ tôi
Nỗi sầu lớn quá khó mà vơi
Đã xem lịch sử bao hưng phế
Mới thấy nhân duyên cuộc đổi dời,
Tìm chữ vô ưu mà chẳng thấy,
Kiếm câu tình nghĩa xót xa thôi !
Ngậm ngùi chuyện cũ thêm đau đớn
Còn bạn thì sao - nhớ nhắn tôi.

Còn bạn thì sao - nhớ nhắn tôi
Có bao giờ bạn thấy sầu vơi?
Bóng quê quặn thắt câu vong quốc
Đất khách sầu miên chuyện đổi dời.
Ngọt đắng câu ca tình chiến hữu
Chua cay khúc hát bận lòng thôi !
Cuối năm tuyết phủ mờ sông núi
Gặp chuyện vui buồn nhớ kể tôi.

Gặp chuyện vui buồn nhớ kể tôi.
Tuổi càng già, cuộc sống càng vơi
Chán cho con tạo xoay rồi chuyển
Nản chuyện trần gian đổi với dời.
Vẫn biết làm trai thời lửa đạn
Thân về cát bụi chuyện thường thôi
Đêm nay cạn chén cuồng phong tửu
Tôi hát tôi đàn chỉ có tôi.

Tôi hát tôi đàn chỉ có tôi
Lòng thương quê cũ chẳng hề vơi
Thơ reo yên ngựa, tan rồi hợp
Nhạc lướt cung thương, phách đổi dời.
Sông núi còn đau niềm thế sự
Quê nhà nói mãi chạnh lòng thôi.
Chén rượu giao mùa sao mà lạnh
Lạnh suốt giang hà lạnh buốt tôi.

Lạnh suốt giang hà lạnh buốt tôi,
Ngoài kia trăng nước vẫn đầy vơi
Sương rơi lũng thấp mờ nhân ảnh
Gió thổi mây cao bóng núi dời.
Chí lớn không qua câu định mệnh
Thì ngàn mộng ước cũng đành thôi.
Một bóng bên trời đêm trừ tịch
Mình một một mình mình một tôi.

Lê Tấn Dương



No comments

Powered by Blogger.