Header Ads

Đà Lạt Ngày Ấy Còn Đâu


Ðường về Cam Ly xôn xao gió,
Nhớ về trường xưa đến cháy lòng.
Ðã mấy Thu rồi chưa gặp lại,
Biết bao kỷ niệm với chờ mong.

Người tình ơi vẫn còn thương nhớ,
Tóc huyền ngày nao in bóng hồ,
Vương cánh hoa đào trong nắng đỏ,
Xứ sương mù như một bài thơ.
            
Hỡi em Ðà Lạt chiều sương xuống,
Con phố buồn vui theo uớc mơ.
Áo ai thấp thoáng lưng chừng dốc.
Vướng vào thơ ai chút hững hờ.

Mùa Xuân năm ấy, tàn chinh chiến,
Người về phố núi chạnh niềm đau.
Cao nguyên gió thét gào uất hận,
Thương đàn chim xưa lạc phương nào.

Ðồi thông reo, có còn vang vọng
Lời thề nguyền - Da ngựa bọc thây.
Ðêm Vũ Ðình Trường trong gió lộng,
Chí tang bồng cao vút tầng mây.

Tháng Ba, em còn nguyên áo mới,
Đi giữa rừng đào nhặt hoa rơi.
Ai biết mùa Xuân đầy ước hẹn
Bỗng thành chua xót, lệ đầy vơi.

Cuối tháng Ba, giã từ Đà Lạt.
Ngàn cánh hoa đào rụng tả tơi.
Còn đâu áo trắng sân trường cũ
Còn đâu hoa nắng những chiều rơi.

Anh đã đi xa nhưng vẫn nhớ,
Bóng hình em gái Bùi Thị Xuân.
Bên khóm tường vi vừa mới nở,
Xem dòng thư cũ bỗng bâng khuâng.

Anh về tìm lại Quân Trường cũ,
Chỉ thấy thông reo giữa nắng vàng.
“Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu” (*)
Nhớ người chinh chiến chốn quan san.
Anh đứng bên hàng cây toả bóng, 
Nhìn sang thung lũng mái trường em.
Có phải em về theo bước nhỏ,
Một bóng u hoài trong hương đêm.

Em có về thăm ngôi nhà cũ?
Để thấy tường rêu giữa nắng tà.
Những bước chân son ngày xưa ấy
Chỉ còn trong kỷ niệm phôi pha.

Bao năm quê hương còn tang tóc,
Lời thề sông núi vẫn trong tim
Tạ từ đồi xưa, con suối cũ, 
Hẹn một ngày về những cánh chim.

Lê Tấn Dương

(*) Trích: Lương Châu Từ (Vương Hàn 687-726).



Powered by Blogger.