Header Ads

Có Nghe Chăng Mùa Đông


có phải chăng mùa thu đã dứt
khi ta đứng một mình bên sông
gió mạnh, tóc bay, thơ rụng
áo vàng phất phơ, đôi tay run chẳng nên lời
hình như vẫn còn nghi ngờ mùa đông chưa đến
khi buổi chiều mây xuống thấp
mặt trời lặng lẽ trên ô nhiễm
có nghe chăng tiếng kêu thật nhỏ
rỉ rả tâm hồn
mùa đông những ký ức trở mình
lá vàng, lá đỏ
xào xạc dưới chân

trong tĩnh lặng
miếng bánh ngọt, ly cà phê ngon
hương vị của bao dung chảy qua miệng
tạm quên những khắc khổ bực mình
im lặng nhìn nhau không nói
con chim nhỏ bay qua như tiếc nuối
nhắc chúng ta còn bên nhau
ngày ba bữa êm đềm, tuổi già trườn nhẹ
thứ hạnh phúc cảm nhận trong đơn lẻ
mỗi người trang trọng giữ riêng
tuổi xế chiều như hoàng hôn trên núi giỡn mây
xòe tay réo gọi bạn bè
cười nói như trong chuyện cổ tích
mai này không kịp tiễn chia tay

có nghe chăng mùa đông
thổi qua cánh đồng rơm rạ
thúc dục ta tìm hơi ấm
cho kịp khi trời bão
chiều thắp lửa tiền nhân
rót vào tim những tiếng kêu im lìm
soi lên những tinh anh đang cạn kiệt
hơi thở và sự sống của người và quê hương
ngày yêu dấu ơi xin đừng già
trên dấu ấn thiên thu …

thy an



Powered by Blogger.