Header Ads

Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Những Hàng Cây Đợi Nắng

Thoáng một chút gì trong trí nhớ
Đà Lạt chiều nay vàng nắng hanh hao
Em bước về trên phố xôn xao
Mà cũng vô cùng thầm lặng
Những hàng cây đợi nắng
Trên xứ sở có nhiều mưa
Không gian đón gió giao mùa
Tạm biệt mùa thu
Đà Lạt cười trong nắng
Em bước về phố chiều chợt vắng
Thương thầm giọt mưa bay
Thương thầm hàng cây
Thương cả trời Đà Lạt
Còn những thương yêu khác
Em giấu vội vào tim!

Se sắt
        một nỗi nhớ
                im lìm…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh
(Đặc San Lâm Viên)

Tình Khúc

Em nghe thương biết mấy khoảng trời này
Cơn gió thoảng vờn bên hoa cỏ dại
Trời xanh hơn đón mùa thu trở lại
Hàng thông già trầm mặc khuất trong sương

Mưa bay về làm sợi tóc vấn vương
Một chút lạnh, một chút hờn vô cớ
Nụ cười ai vu vơ làm em nhớ
Một buổi chiều Đà Lạt chìm trong mưa

Em lại tìm về với ngày xưa
Một góc quán không còn anh ở đó
Một con đường chỉ còn nghe tiếng gió
Một tình yêu đã xa khỏi tầm tay

Bởi chẳng quên nên lòng vẫn tràn đầy
Tha thiết nhớ kỷ niệm dù đã mất
Như cổ tích đang giữa dòng đời thật
Chuyện của mình cũng huyền thoại thế thôi.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh
(Đặc San Lâm Viên)



Powered by Blogger.