Mùa Xuân từ lâu đã là nguồn cảm hứng bất tận của thi ca và âm nhạc, là khởi
đầu của sự sống, của tình yêu, và của những rung động đẹp đẽ nhất trong lòng
người.
Có những mùa Xuân không chỉ đến bằng sắc hoa, mà còn đến bằng nhịp đập của
trái tim. Mỗi cánh mai, mỗi làn gió mới đều mang theo lời thì thầm của đất
trời, lời thì thầm về sự khởi sinh, về yêu thương và về những giấc mơ dịu
dàng.
Trong không gian giao hòa ấy, có một tâm hồn lữ khách giữa cõi đời phong
trần bỗng gặp được một đóa hoa đầu Xuân của đời mình: mong manh mà bền bỉ,
dịu hiền mà sâu thẳm, như mầm lá non vừa hé, như hương tình vừa chớm. Đóa
hoa ấy không khoác lụa là kiêu sa, mà tỏa sáng bằng sự bao dung, bằng ân cần
lặng lẽ, để mùa Xuân ấy không chỉ ở bên ngoài, mà nở rộ ngay trong lòng
người.
Mời quý vị thưởng thức nhạc phẩm “Hát Cho Mùa Xuân” để cùng bước vào khu
vườn của âm nhạc và thi ca, nơi tình yêu được hát lên bằng hơi thở của mùa
Xuân, nơi mỗi lời ca là một cánh hoa rơi nhẹ vào trái tim chúng ta…
Nhạc và lời: Bùi Phạm Thành & Mỹ Hương
Hòa âm & đàn: Mỹ Hương
Trình bày: Bùi Phạm Thành
Em như hoa mùa Xuân
Ta một thoáng ngại ngần
Hoa Xuân mong manh quá
Ta từng chút ân cần.
Em đến bên đời ta
Như cây vừa đơm lá
Như hoa vừa hé nhụy
Không lụa là kiêu sa.
Ta hát cho mùa Xuân
Em bên đời ta đó
Đôi bàn tay huyền diệu
Cho ta rũ áo phong trần.
Ta hát cho mùa Xuân
Em cùng ta gối mộng
Trong khu vườn hạnh phúc
Ta quên cả lối về trần.
Em đóa hoa đầu Xuân
Ta chim trời mỏi cánh
Em dịu hiền bao dung
Yêu ta không ngại ngần.
Em đến bên đời ta
Như Xuân tràn lộc biếc
Như tình thơ diễm tuyệt
Ta một đời nâng niu.
(Tháng 2, 2006)
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)
Post a Comment