Header Ads

Thư Tết Gởi Thẩm Quyền



Sắp hết năm, bỗng nghe mùi Tết tới,
Nhớ đến “thẩm quyền” chẳng thể ngồi yên.
Lúc ấy ham vui, đếch nghĩ đến tiền,
Nay tàn phế, còn phải lo chuyện Tết.

Viết cho “đích thân” từ miền đất chết,
Suối Cụt, Lâm Vồ, Sa Nhỏ, Hòa Đông
Ngày ấy mình đi vì nợ núi sông,
Dù máu đổ cũng quyết ngăn thằng giặc.

Em lính lác nên cán mai dốt đặc,
Đâu dám mơ chuyện lon lá công hầu.
Quen “đích thân” lần đụng trận từ lâu
Tình huynh đệ, dễ dầu gì quên lãng.

Nhớ “thẩm quyền” giữa hòn tên mũi đạn,
Vẫn một lòng quyết bảo vệ giang sơn.
Tháng Tư ơi ! Sao nghiệt ngã oán hờn,
Đau thương đó đất trời còn chứng kiến.

Thầy trò xa nhau sau ngày quốc biến,
Vạn oan khiên, biết trôi dạt về đâu.
Nghe tin “đích thân” không chịu xuống tàu,
Vẫn ở lại – Chia mối sầu hưng phế.

Hơn sáu năm tù, “thẩm quyền” vẫn thế
Vẫn thản nhiên, dù chẳng thể thăm nuôi.
Trại tù Bắc Nam, kiếp sống tối thui,
Chỉ đau khổ biết mình là chốt thí.

Một đám đàn anh chả cần sĩ khí,
Rút ván thoát thân, bỏ mặc quân nhà.
Ngày ông ra tù, thêm nỗi xót xa
Nhóm bằng hữu ruột rà tìm chẳng thấy.

Bao nhiêu năm qua, đời sao chán ngấy,
Sống một ngày, lại nhớ đến lúc xưa,
Cuộc cờ trăm năm phải có nắng mưa,
Mình với địch không thể vừa một chiếu.

“Thẩm quyền” ơi, dù nửa đời vá víu,
Vẫn nhớ thương thời áo trận nhà binh.
Thằng em quặt què chỉ biết cầu xin,
Ngày hội ngộ trên quê mình đón Tết.

Lê Tấn Dương
(Viết theo thư của TPB Cao, HSQ Truyền tin năm xưa)

Ghi chú: 

“Thẩm quyền, Đích thân”.
Trước 1975, đa số anh em HSQ truyền tin các đơn vị cấp Đại đội và Tiểu đoàn
thuộc Quân Lực VNCH thường gọi Đơn vị trưởng trực tiếp của mình là Thẩm
quyền hoặc Đích thân. Danh xưng vừa thân mật trong tình Huynh đệ chi binh,
vừa trang trọng và tôn kính.


Powered by Blogger.