Header Ads

Chuyện Gà Mẹ


Cháy rừng lớn bên Cali,
Người người hối hả tản đi cấp thời!
Lửa hồng nghi ngút lưng trời,
Khói than mù mịt, khắp nơi kinh hoàng!

Từng đàn chim chóc, thú hoang,
Tan bầy hốt hoảng, tìm đàng thoát thân.
Góc đồi kia, lửa tàn dần,
Một người Cứu hỏa, tới gần kiểm tra.

Chợt anh nhìn thấy con gà,
Toàn thân cháy trụi, thiệt là thê lương!
Nằm bên ổ trứng dễ thương.
Hóa ra, khi lửa bốn phương bừng bừng

Gà-rừng Mẹ, vẫn dửng dưng,
Vẫn nằm ấp Trứng, tưởng chừng ôm Con!
Chết trong biển lửa kinh hồn!
Ôi! Tình Mẫu Tử ... cao hơn non ngàn !!!

Chuyện “Gà”, xúc động tâm can!
Hỏi “Người”, sao nỡ bạo tàn “phá thai” ?
Mẹ giết con – chẳng đoái hoài!
Hỡi ôi! độc ác hơn loài Quỷ vương!

Trần Quốc Bảo
(Đặc San Lâm Viên)


Powered by Blogger.