còn sót lại nụ cười gượng gạo
đôi chân đi trên con đường đã mỏi
trong bóng tối của đêm
và bóng mát của ngày
trời đất gần nhau
như chúng ta trong phút giây tiễn bạn
nhìn con đường độc đạo
không gì cưỡng lại
…thương thân…
thôi cúi đầu thần phục thời gian
một cuộc đầu hàng không mặc cảm
sẽ không có vết thương và máu
không có nước mắt rơi xuống
mà chỉ là những dòng tiếc nuối
trái tim cũ ngậm ngùi
địa ngục hay thiên đàng vượt thoát tầm tay
hình hài của lửa bám vào tình yêu bất định
làm rơi từng giọt chữ
lặng lẽ thấm trang kinh
qua nhanh như gió
đám bạn già khuất bóng se lòng
từ hóc tối
ngôn ngữ vô thanh ray rứt…
thy an
tiễn những bạn ra đi
từ chối bơi ngược dòng sông ký ức
vì không còn sức
lực bất tòng tâm
cựa quậy chỉ nghe leng keng
giống đuôi con lăng quăng chờ cá đớp
chân đi không vững trên đất
nói chi xuống nước
đầu rỗng như cái hộp
chỉ chứa những hạt bụi vô nghĩa
bao nhiêu năm ngoan cố tìm cái đã mất
giống như an ủi trong tuyệt vọng
thôi thì hôm nay
hài lòng trong một phút dối lòng
an tâm chút xíu cũng đủ vui
ngày tàn hạ đã nghe hơi lạnh
chào mùa thu trong hiền lành
thy an
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)


Post a Comment