Header Ads

Ngày Tưởng Niệm Chiến Sĩ Trận Vong - Memorial Day 2026


Người ta bảo “Người lính là người thiệt thòi nhất", bởi vì họ là những người đem sinh mạng của họ để gìn giữ an ninh cho quốc gia, dân tộc; Thế nhưng họ lại là người vẫn thường bị bỏ quên hoặc xem thường. Hôm nay là ngày tưởng niệm những người lính đã hy sinh trong chiến tranh bảo vệ cho quê hương của họ. Chúng tôi xin mời quý vị đọc lại bài thơ “The Final Inspection", không rõ tên tác giả, với bài dịch thơ “Lần Khám Xét Cuối Cùng" của tác giả Bùi Phạm Thành. 

The Final Inspection

The soldier stood and faced God,
Which must always come to pass.
He hoped his shoes were shining,
Just as brightly as his brass.

'Step forward now, you soldier,
How shall I deal with you ?
Have you always turned the other cheek ?
To My Church have you been true?'

The soldier squared his shoulders and said,
'No, Lord, I guess I ain't.
Because those of us who carry guns,
Can't always be a saint.

I've had to work most Sundays,
And at times my talk was tough.
And sometimes I've been violent,
Because the world is awfully rough.

But, I never took a penny,
That wasn't mine to keep...
Though I worked a lot of overtime,
When the bills got just too steep.

And I never passed a cry for help,
Though at times I shook with fear.
And sometimes, God, forgive me,
I've wept unmanly tears.

I know I don't deserve a place,
Among the people here.
They never wanted me around,
Except to calm their fears.

If you've a place for me here, Lord,
It needn't be so grand.
I never expected or had too much,
But if you don't, I'll understand.

There was a silence all around the throne,
Where the saints had often trod.
As the soldier waited quietly,
For the judgment of his God.

'Step forward now, you soldier,
You've borne your burdens well.
Walk peacefully on Heaven's streets,
You've done your time in Hell.'

Author Unknown

Lần Khám Xét Cuối Cùng

Người lính đứng nghiêm trước Thượng Đế,
Vì đây là luật phải trải qua.
Anh chỉ mong sao giầy thật bóng,
Sáng loáng như đồng đó mới là.

"Bước thẳng tới đây, này anh lính,
Nói cho ta nghe đã làm gì?
Anh có khoan hồng và chịu đựng?
Có đi nhà thờ đều mỗi khi?"

Người lính ưỡn ngực trả lời rằng,
"Thưa ngài tôi chẳng làm việc ấy.
Bởi vì tôi là người cầm súng,
Không thể làm điều như thánh dậy.

Tôi phải làm việc cả bảy ngày,
Nhiều khi lời nói cũng dữ dằn.
Đôi khi hành động cũng hung bạo,
Bởi vì cuộc đời quá khó khăn.

Nhưng tôi chưa hề lấy một xu,
Chẳng phải của tôi để làm của.
Tôi phải làm việc quá giờ giấc,
Bởi vì đồng lương thường chẳng đủ.

Tôi chưa bao giờ từ chối giúp,
Tuy cũng đôi lần run vì sợ.
Đôi khi, thưa ngài, xin thứ lỗi,
Tôi đã khóc oà như trẻ thơ.

Tôi biết tôi thật không xứng đáng,
Được ở chung với người nơi này.
Họ chẳng muốn gần người như tôi,
Ngoại trừ những khi họ sợ hãi.

Nếu ngài có chỗ dành cho tôi,
Thì chẳng cần gì phải to, nhiều.
Tôi chưa từng giầu, chẳng mơ ước,
Nếu không có chỗ, tôi cũng hiểu".

Bỗng nhiên yên lặng chợt bao trùm,
Ở nơi thánh thần đang vui vẻ.
Người lính vẫn đứng yên đợi chờ,
Lời phán sau cùng của Thượng Đế.

"Bước thẳng tới đây, này anh lính,
Anh đã một đời chịu khổ cực.
Hãy sống bình yên nơi Thiên Đàng,
Vì đã trả xong đời địa ngục".

Bùi Phạm Thành (1/23/2010)

Viết theo thể lục-bát

Đứng nghiêm ở trước cổng Trời
Vì đây là luật mọi người phải qua
Người lính cẩn thận nhìn qua
Đôi giầy bóng loáng như là gương soi.

“Anh lính bước lại gần tôi
Nói cho ta biết việc đời ra sao?
Khoan hồng, chịu đựng thế nào?
Nhà thờ anh có khi nào ghé qua?”

Người lính ưỡn ngực trình ra:
“Thưa ngài việc ấy chẳng qua mấy lần
Tôi là một người quân nhân
 Không thể sánh với thánh thần được đâu.

Chẳng có một ngày nghỉ nào
Bảy ngày chẳng có lúc nào nghỉ ngơi
Đôi khi nổi giận ngất trời
Bởi vì nhiều lúc cuộc đời gian truân.

Nhưng tôi chưa hề một lần
Đoạt một xu nhỏ để làm của riêng
Nhiều khi kiếm việc làm thêm
Mong sao cho có đủ tiền nuôi thân.

Và tôi cũng chưa một lần
Từ chối giúp đỡ người cần đến tôi
Đôi khi, xin lỗi cùng người
Tôi dã từng khóc như loài trẻ thơ.

Tôi biết, và chưa bao giờ
Được ở gần với người như nơi này
Bởi vì người như tôi đây
Họ chỉ cần đến trong ngày lâm nguy.

Xin ngài đừng lo nghĩ gì
Dẫu nhỏ, góc khuất, tôi thì chẳng chê
Tôi chưa từng mơ ước chi
Nếu không còn chỗ tôi thì hiểu thôi.”

Bỗng dưng im bặt khắp trời
Thánh thần chẳng dám một lời nói năng
Người lính vẫn đứng nghiêm trang
Chờ lời phán xét được ban sau cùng.

Thượng Đế giang tay đón mừng:
“Thiên Đường là chỗ anh đừng ngại chi
Yên vui nơi đây bởi vì
Cuộc đời địa ngục anh thì đã qua.”

Bùi Phạm Thành
(ngày 22 tháng 3 năm 2022)



Nhân đây, chúng tôi cũng xin mời quý vị download hai thi phẩm của tác giả Bùi Phạm Thành nói về hai trận chiến kinh hoàng trong cuộc chiến Quốc-Cộng kéo dài hơn 20 năm trên mảnh đất quê hương Việt Nam của chúng ta, đã trở thành vết thương không bao giờ lành trong tâm hồn của những người lính đã trải qua kinh nghiệm đau thương đó.

1 comment :

  1. Thật rất đáng trân trọng.
    Cám ơn những người còn giữ được lửa vào buổi hoàng hôn đời người này.Xin kính chúc mọi điều lành .

    ReplyDelete

Powered by Blogger.