Header Ads

Giờ Này Hằng Năm Nàng Thấy Ta


That Time Of Year Thou Mayst In Me Behold


That time of year thou mayst in me behold
When yellow leaves, or none, or few, do hang
Upon those boughs which shake against the cold,
Bare ruined choirs, where late the sweet birds sang.
In me thou seest the twilight of such day
As after sunset fadeth in the west;
Which by and by black night doth take away,
Death's second self, that seals up all in rest.
In me thou seest the glowing of such fire,
That on the ashes of his youth doth lie,
As the death-bed whereon it must expire,
Consumed with that which it was nourished by.
This thou perceiv'st, which makes thy love more strong,
To love that well which thou must leave ere long.

William Shakespeare
(1564-1616)

Giờ Này Hằng Năm Nàng Thấy Ta


Giờ này hằng năm nàng thấy ta
Khi cây xơ xác, gió lạnh qua
Giáo đường bục cũ chim đua hót
Nay đà hoang phế trụi trơ ra.
Nàng thấy nơi ta bóng hoàng hôn
Ngày đó phương Tây ngả sắc buồn
Để dần phai lạt cùng đêm tối
Yên giấc đời theo bóng tử thần.
Nàng thấy nơi ta ánh lửa nồng
Hấp hối trong tro tuổi thanh xuân
Trên giường tử biệt than tàn lụi
Lửa đó ngày xưa thổi than hồng.
Nàng thấy chăng nàng những cảnh trên
Khiến tình nàng mãnh liệt thêm lên
Yêu ta hơn nhé! Yêu say đắm!
Kìa bóng biệt ly đã kế bên.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(chuyển ngữ)



Powered by Blogger.