Header Ads

Nhớ Em, Nhớ Cả Dòng Sông Năm Nào


Vàm Cỏ Đông, bao năm cách biệt,
Nhớ về em, lòng quặn niềm đau
Nhớ sáng Giồng Dinh thơm mùi mía,
Nhớ chiều Mỹ Thạnh ngát hương cau.

Trăng chiếu đôi bờ ngàn lau lách,
Soi bóng Hiệp Hòa những đêm thơ
Nhưng tang thương từ mùa xuân đó,
Hết rồi Đức Huệ, những chiều mơ.

Vàm Cỏ ơi, trăng mờ bến nước
Nhớ thương em, một thuở yên bình.
Áo lụa ai về bên sông nhỏ,
Thuyền tình trên sóng nước lung linh.

Em còn nhớ những ngày phai nắng,
Thương cánh chim bay giữa chiều tà
Đàn ai thánh thót trên sông vắng
Tiếng buồn, như vang vọng thiết tha.

Em còn nhớ những ngày mưa chuyển.
Tuổi thanh xuân, ướp mộng sông hồ
Mình hẹn nhau giữa mùa chinh chiến
Một cỏi tình, thơm ngát hương thơ.

Vàm Cỏ Đông! Trăng hồng tuổi ngọc
Khóc người đi, sao mãi chưa về,
Để rừng tre buồn vương màu nắng
Mây Đức Hòa bay trắng trời quê.

Mưa trên sông mang theo nỗi nhớ,
Thổi mây về Hoà Khánh, Long An
Ta gặm mãi nỗi sầu viễn xứ
Thương đò xưa khuất nẻo chiều tàn.

Sông cũng biết ngậm ngùi thế sự,
Nên sóng tràn cuồn cuộn biển đông
Sông Vàm đâu phải là sông Dịch,
Mà lòng ta, sao mãi chờ mong.

Thuyền ai trôi trên dòng kỷ niệm,
Nước lao xao chảy giữa đôi bờ
Ngày đã tàn chìm theo vạt nắng
Thu mây ngàn chết giữa hồn thơ.

Thuyền ơi thuyền, trôi trên sông vắng
Ta muốn về thăm chiến trường xưa
Nhỏ xuống cuộc đời nhiều dâu bể,
Chút rượu nồng ấm lại chiều mưa.

Mưa trên sông, giọt buồn tơi tả
Rớt xuống đời từng mảnh hồn hoang.
Mộ khúc buồn trên sông Vàm Cỏ
Hay tiếng đàn gõ nhịp tình tang.

Thuyền theo trăng xuôi dòng ký ức,
Chở ta về thăm Vàm Cỏ Đông.
Nhìn mây bay trên ngàn lau mía,
Nhớ áo ai trắng một dòng sông.

Lê Tấn Dương



Powered by Blogger.