Header Ads

Mười Hai Tháng Đều Là Tháng Tư Đen


Nghe bạn nhắc đến một ngày buồn thảm,
Ngày cuối cùng của một tháng Tư đen,
Bạn khuyên tôi đừng về chơi đất Việt,
Vì trong lòng hận mất nước chưa quên.

Hơn nửa đời tôi làm người viễn xứ,
Chưa trở về vùng đất đã thay tên,
Bởi quê tôi vẫn tràn đầy quỷ đỏ,
Mười hai tháng đều là tháng tư đen.

Cớ sao bạn chỉ nhớ chi một tháng?
Mười một tháng kia sao lại nỡ quên!
Sao lại cứ cúi đầu và muối mặt,
Đem tiền về mà cúng lũ kên kên.

Mười một tháng về ăn chơi mục rữa,
Đến tháng Tư mới đánh trống thổi kèn,
Này bạn hỡi một lần xin hãy nói:
"Còn cộng nô, chốn ấy chẳng ai thèm."

Đợi một ngày suy tàn loài cộng đỏ,
Bạn cùng tôi trở lại chốn thân quen,
Khi cờ vàng tung bay trên đất Việt,
Thì chẳng tháng nào là tháng Tư đen.

Rồi cùng nhau như ngày xưa thân ái,
Cùng hát vang Hạnh Phúc cả ba miền.

Bùi Phạm Thành



No comments

Powered by Blogger.