Ngày nọ Triệu Châu ghé thăm
Thiền sư Bảo Thọ với lòng tịnh an
Bảo Thọ lại ngồi xoay lưng
Triệu Châu trải thảm ý chừng vái thăm
Bảo Thọ đứng dậy vào trong
Triệu Châu cuốn thảm âm thầm bước ra.
Người quay lưng lại với ta
Biết đâu nghĩa lý ấy là gì đây?
Triệu Châu như áng mây bay
Như cơn gió thoảng tâm này bao la
Đến, đi có khác đâu là
Đi câu, mưa xuống thì ta quay về.
Sống tự nhiên, không chấp mê
Lòng không vướng bận tâm thì bình an.
Bùi Phạm Thành
Ngày 7 tháng 4 năm 2023
Ngày nọ, Triệu Châu đến thăm Bảo Thọ. Khi Bảo Thọ nhìn thấy Triệu Châu đến,
ông ta quay lưng lại.
Triệu Châu trải tấm thảm và chuẩn bị vái chào thì Bảo Thọ lập tức đứng dậy đi
trở về phòng.
Triệu Châu cuốn thảm và rời đi.
Đây là một công án không lời, một thử thách và đáp trả vô cùng lớn.
Thấy Triệu Châu đến, Bảo Thọ quay đi, không đưa ra lời nào hay lời giải
thích nào.
Triệu Châu, rất tự nhiên, trải chiếc thảm mà tất cả các thiền sư mang theo
để tọa thiền và chuẩn bị để đảnh lễ như lẽ phải. Nhưng Bảo Thọ đã đứng dậy
và đi về phòng của ông ta.
Triệu Châu, thay vì nghĩ, “À, chắc hẳn phải có ý nghĩa thâm sâu nào đó trong
đó,” ông chỉ đơn giản cuộn thảm và ra đi.
Triệu Châu tự nhiên như ngọn gió trong cành thông, tự nhiên như bóng theo
vật hay âm thanh tạo ra tiếng vang. Một người đến và một người đi. Đó là
những hành động rất an bình.
Triệu Châu như một ngư phủ đi câu, gặp trời mưa, mặc áo mưa, trở về nhà mà
không giăng câu. Đó chỉ là một ngày như vậy.
Joshu visited Hoju (?) one day. When Hoju saw him coming, he turned his
back.
Joshu spread his mat and prepared to bow to Hoju, but Hoju immediately stood
up and returned to his room.
Joshu picked up his mat and left.
This is a wordless koan, a tremendous challenge and response.
Seeing Joshu coming, Hoju turned away, offering no words or
explanation.
Joshu, very naturally, spread the mat that all Zen monks carry and prepared
to pay respect as he should. But Hoju stood up and went to his room.
Joshu, instead of thinking, "Ah, there must be some deep meaning in that,"
simply rolled up his mat and left.
Joshu was as natural as the wind in the pine branches, as natural as a
shadow that follows an object or a sound that creates an echo. One comes and
one goes. It's a very peaceful movement.
Joshu is like a fisherman who goes fishing, encounters rain, puts on his
rain gear, and returns home without casting his line. It was just such a
day.
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)

Post a Comment