Chuyện kể hai con mèo kia
Trộm được pho-mát nhưng chia thế nào?
Bèn mời Khỉ đến xem sao
Khỉ làm thẩm phán thế nào cũng xong.
Được mời, Khỉ vội bằng lòng
Thông minh sẵn có, nên không ngại ngùng.
Khỉ đem ra một bàn cân
Chia phô-mai để hai phần mỗi bên.
Xem ra bàn cân bị nghiêng
Khỉ cắn một miếng phía bên nghiêng về.
Bàn cân lại nghiêng bên kia,
Khỉ lại tiếp tục cắn về phía nghiêng.
Cứ thế, tiếp tục, liền liền
Nhưng mà cân vẫn cứ nghiêng, chẳng bằng.
Thấy vậy hai Mèo kêu rằng
“Cái phần còn lại, chẳng cần cân đo
Cứ chia hai phần ngay cho
Hơn, kém, gì nữa chẳng so đo gì.”
Khỉ rằng: “Luật pháp đã ghi
Giải quyết thỏa đáng, vội gì phải nhanh.
Miếng này, nói cùng hai anh
Là tiền công phải để dành cho tôi.”
Bỏ miệng miếng cuối xong rồi
Khỉ nghiêm nghị bảo giờ thôi tan toà.
Bùi Phạm Thành
Ngày 10 tháng 11 năm 2025
Ghi chú: Đây là một câu chuyện ngụ ngôn được kể với nhiều phiên bản cùng các
nhân vật khác nhau. Nhưng tựu trung thì cùng là một cốt truyện: Có sự tranh
chấp giữa hai nhân vật, và nhân vật thứ ba đứng ra phân giải, với kết cuộc là
kẻ thứ ba hưởng lợi, và hai kẻ tranh chấp đều trắng tay.
A Matter of Arbitration
By Aesop
Two Cats, having stolen some cheese, could not agree about dividing the
prize. In order, therefore, to settle the dispute, they consented to
refer the matter to a Monkey.
The proposed Arbitrator very readily accepted the office, and, producing a
balance, put a part into each scale. "Let me see," said he, "aye--this
lump outweighs the other"; and immediately bit off a considerable piece in
order to reduce it, he observed, to an equilibrium. The opposite scale
was now heavier, which afforded our conscientious judge a reason for a second
mouthful.
"Hold, hold," said the two Cats, who began to be alarmed for the event, "give
us our shares and we are satisfied." "If you are satisfied," returned
the Monkey, "justice is not; a cause of this intricate nature is by no means
so soon determined." Upon which he continued to nibble first one piece
then the other, till the poor Cats, seeing their cheese rapidly diminishing,
entreated to give himself no further trouble, but to deliver to them what
remained.
"Not so fast, I beseech ye, friends," replied the Monkey; "we owe justice to
ourselves as well as to you. What remains is due to me in right of my
office."
Thus saying, he crammed the whole into his mouth, and with great gravity
dismissed the court.
Một Cách Giải Quyết Tranh Chấp
Hai con Mèo, sau khi trộm được một miếng pho mát, đã không thể đồng ý về việc
chia phần thưởng. Vì vậy, để giải quyết tranh chấp, chúng đồng ý giao vấn đề
cho một con Khỉ.
Vị Trọng Tài Khỉ được đề cử rất sẵn lòng nhận lời, và lấy ra một cái cân, đặt
mỗi phần vào mỗi bên đĩa cân. "Để tôi xem nào," nó nói, "vâng - cục này nặng
hơn cục kia"; và nó lập tức cắn một miếng khá lớn để cân lại, để xem có bằng
nhau hay chưa. Thế nhưng, cái đĩa cân bên kia giờ đã nặng hơn, điều này cho vị
thẩm phán tận tâm của chúng ta lý do để ăn thêm một miếng của bên nặng hơn.
"Khoan đã, khoan đã," hai con Mèo nói, bắt đầu lo lắng về sự việc này, "hãy
chia phần cho chúng tôi và chúng tôi sẽ hài lòng."
"Nếu hai anh hài lòng," con Khỉ đáp lại, "thì công lý không tồn tại; một vụ
việc phức tạp như thế này không thể được giải quyết một cách nhanh chóng như
vậy."
Sau đó, nó tiếp tục gặm hết miếng này đến miếng khác, cho đến khi những chú
Mèo tội nghiệp, thấy miếng pho mát của mình đang cạn dần, van nài đừng làm
thêm gì nữa, mà hãy đưa cho chúng phần còn lại.
"Đừng vội thế, hai bạn ạ," Khỉ đáp; "chúng tôi nợ công lý cho chính mình cũng
như cho các bạn. Phần còn lại là lệ phí cho tôi, cho đúng với chức vụ."
Nói xong, Khỉ nhét miếng pho mát cuối cùng vào miệng, và với vẻ nghiêm nghị,
tuyên bố giải tán phiên tòa.
No comments:
Post a Comment